Linh ngẩng lên nói bối rối

Nhưng rồi mọi thứ tắt ngúm lại trước khi những lời thoại tiếp theo được phát ra. Linh thấy mắt mình như mờ hẳn. Ai trước mặt cô thế này? Gương mặt ấy, từng đường nét đã hằn sâu trong ký ức của Linh. Từng chút, từng chút một. Như một vết xăm rộng trên trái tim đã hao mòn đi vì tình yêu đầy lầm lỡ. Quá khứ đã ngủ yên, đã chôn vùi trong suốt năm năm, sao bỗng dưng lại ùa về đột ngột như vậy chứ? Linh thấy choáng váng…Người đối diện với Linh tỏ ra vô cùng ngạc nhiên trước thái độ sửng sốt của cô. Anh ta quơ quơ tay để làm cô tỉnh mộng: – Này! Cô bé! Sao thế?

anh lan 1 (249)

Giọng nói ấy lại tiếp tục khiến Linh thấy gai ốc nổi lên rần rần. Nỗi nhớ, sự kinh sợ cứ thế lần lượt bóp nghẹt trái tim cô. Một giây đứng yên, Linh bỏ chạy. Đôi chân cứ cuống quýnh cả lại. Cảm giác như nền đất đang dần dần nứt nẻ ra. Và rồi bất ngờ này nối tiếp bất ngờ khác, Linh ngỡ ngàng khi nhìn thấy thêm một gương mặt quen thuộc đang ngồi trước mặt, bên cạnh là rất nhiều cô gái xinh đẹp đang cười nói lôm xôm.

– Lê Tùng…

Linh ngẩng lên nói bối rối

Linh bật lên cái tên đó một cách vô thức. Dường như đôi mắt cô đang muốn chối bỏ đi những thứ mà cô đang nhìn thấy. Vậy là sao? Lê Tùng, cậu lớp trưởng hiền lành với nụ cười tỏa nắng ấy không những là một người chuyên đi cô lập kẻ khác mà còn là một tay ăn chơi sành điệu nữa ư? Làm sao có thể? Lê Tùng lúc này đây vẫn đang mải mê với những cuộc trò chuyện cùng đám bạn gái xung quanh, nhưng cũng đã kịp phát hiện ra Linh khi vô tình ngẩng mặt lên. Một cái nhíu mày đầy căng thẳng…Anh thả ly rượu đang cầm trên tay xuống bàn, một hành động để kiềm chế lại sự bị động của mình. Dù trái tim Linh vẫn đang còn quá tải vì phải hứng chịu quá nhiều thứ cảm xúc khác nhau nhưng nó vẫn đủ sức để điều khiển cô phải nhanh chóng rời đi chỗ khác. Trái tim bảo rằng ở đây không phải là nơi phù hợp với cô.

anh lan 1 (250)

Và Linh lại tiếp tục chạy đi, chạy thật nhanh, và bỏ lại đằng sau những gương mặt đã khiến cái gọi là yêu thương trong lòng cô tan vỡ…Bước ra khỏi nơi đầy âm thanh và màu sắc ấy, Linh thấy lạc lỏng và mất phương hướng. Cô nhìn xung quanh. Nơi đâu cũng có ngã rẽ, nơi đâu cũng có bóng tối. Cô thấy sợ hãi. Mọi thứ sao bất chợt bế tắc như thế này???

Add a Comment